Trận khai mạc World Cup 2026 và cái cảm giác cũ kỹ mà chẳng bao giờ cũ

World Cup 2026 - bóng đá

Tôi nhớ năm 1994, cái đêm ngồi trước cái tivi 21 inch nhà hàng xóm, mười mấy đứa trẻ con chen chúc nhau xem Brazil đá, mà chẳng ai hiểu luật việt vị là gì. Chỉ biết hễ trái bóng vào lưới là la hét. Hễ trọng tài thổi còi là chửi. Vậy thôi. Bóng đá hồi đó đơn giản mà sao mà thấm. Rồi 2002, Hàn Quốc đá bay Italy, cả xóm tôi ngồi há hốc mồm không nói được câu gì. 2006 Zidane húc đầu vào ngực Materazzi, tôi ngồi nhìn màn hình như người mất hồn. Mỗi kỳ World Cup là một ký ức dán vào người, bóc không ra. Giờ thì đến lượt World Cup 2026. Và tôi lại ngồi đây, già hơn, bụng to hơn, nhưng cái hồi hộp thì y chang hồi mười mấy tuổi.

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

Lần đầu tiên trong đời tôi xem World Cup mà không biết ai đá khai mạc với ai

Nói thật, đây là kỳ World Cup kỳ lạ nhất tôi từng chờ. Không phải vì sân bãi hoành tráng, không phải vì ba nước đồng tổ chức — Mỹ, Canada, Mexico — dù cái chuyện ba nước cùng đăng cai một lúc cũng đã là chuyện chưa từng có. Mà kỳ lạ vì lần đầu tiên giải đấu mở rộng lên 48 đội. 48 đội, chia thành 12 bảng, mỗi bảng bốn đội. Nghĩa là thêm 16 suất cho những nền bóng đá mà trước giờ chỉ dám mơ nhìn World Cup qua tivi như tôi hồi nhỏ nhìn mấy đứa con nhà giàu có xe đạp.

Tôi không phản đối chuyện mở rộng. Nhưng cũng thừa nhận là ban đầu nghe thông báo thì thấy hơi… lạ miệng. 32 đội hồi trước đã đủ kịch tính lắm rồi. Thêm 16 đội nữa, vòng bảng có thể có những trận đá nhạt như nước ốc. Nhưng thôi, biết đâu lại có vài trận bất ngờ kiểu Morocco 2022 — mà hồi đó tôi dự đoán sai từ đầu đến cuối, thua độ bia với thằng bạn mấy lần liền.

Trận khai mạc dự kiến diễn ra ngày 11/6/2026. Chung kết sẽ vào khoảng 19/7/2026. Gần sáu tuần bóng đá. Già như tôi mà vẫn thấy tim đập nhanh hơn một chút khi nghĩ đến con số đó.

Ai sẽ đá, ai sẽ thắng, và tại sao tôi không dám chắc gì cả

Hỏi tôi dự đoán thì tôi chỉ cười. Cái miệng già này đã đoán sai quá nhiều rồi. Năm 2010 tôi cá Brazil vô địch, Tây Ban Nha cầm cúp về nhà. Năm 2014 tôi nói Argentina lần này chắc chắn, rồi ngồi xem Đức thắng 7-1 Brazil mà tưởng mình đang nằm mơ. Năm 2018 tôi không dám đoán nữa thì Pháp lại vô địch một cách khá thuyết phục.

Kỳ này thì sao? France vẫn còn đó, dù thế hệ Mbappé đang ở điểm bản lề — anh ấy vừa đủ chín để gánh đội, vừa đủ áp lực để có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Brazil thì cứ mỗi kỳ World Cup người ta lại nói “năm nay Brazil trở lại,” mà 2002 là lần cuối cùng họ thật sự trở lại. Argentina thì vừa vô địch 2022, Messi chắc sẽ không dự lần này hoặc nếu có thì cũng chỉ là một cái kết mang tính biểu tượng. Tây Ban Nha sau chức vô địch EURO 2024 đang có thế hệ trẻ rất hay — Yamal, Nico Williams — nhưng bóng đá mà, hôm nay hay không có nghĩa là ngày mai vẫn hay.

Đức thì đang xây dựng lại. Anh thì… thôi khỏi nói, cứ mỗi kỳ người ta lại tin Anh rồi lại thất vọng, quen rồi. Mỹ là chủ nhà, sân nhà lợi thế, nhưng bóng đá Mỹ vẫn chưa đủ tầm để nói đến chuyện vô địch. Mexico thì tôi đặt cược họ sẽ lại bị loại ở vòng 16 như mọi khi — câu chuyện đau lòng kéo dài mấy chục năm của người hâm mộ Mexico.

Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về tỷ lệ dự đoán hay các phân tích chuyên sâu hơn trước giải, có thể tham khảo thêm thông tin tổng hợp tại link gốc này để có cái nhìn cụ thể hơn.

Cái điều tôi thật sự chờ đợi

Không phải tỉ số. Không phải ai vô địch. Tôi chờ cái khoảnh khắc mà bóng đá luôn tặng cho người xem mỗi kỳ World Cup — một khoảnh khắc mà không ai đoán trước được. Một cậu bé 19 tuổi nào đó từ một đất nước nhỏ bé bỗng dưng ghi bàn vào lưới một ông lớn. Một thủ môn cản phá penalty ở giây thứ 90. Một đội bóng khóc òa vì lần đầu tiên trong lịch sử họ được đứng trên sân World Cup.

Năm 2026 sẽ có thêm 16 đội như thế. Thêm 16 câu chuyện. Tôi già rồi, không còn thức xuyên đêm dễ như hồi tr